EM Ở NÔNG TRƯỜNG EM RA BIÊN GIỚI

Trịnh Công Sơn

Trên nông trường không xa lắm. Có đôi chân đi không ngại ngần. Em bây giờ, quen mưa nắng. Tóc trên vai vấn vương bụi trần (Là là la lá la là là la, là là la lá la là là la). Từng vai áo phai sẽ xanh thêm đời. Bàn tay làm nên những mùa vui (la la la la la). Từ trên đất này, những con người mới mọc lên, tựa tia nắng giữa chân trời.
Qua bao mùa em bỗng lớn. Đất cho em trái tim nồng nàn. Yêu con người nên lo lắng. Muốn nghiêng vai gánh thêm nhọc nhằn (Là là la lá la là là la, là là la lá la là là la).
Xa nông trường ra biên giới. Có đôi khi đi không trở lại. Nhưng trong lòng nghe tiếng nói. Những gian nan sẽ đo lòng người (Là là la lá la là là la, là là la lá la là là la). Từ biên giới xa, chốn em sương mù. Rừng sâu tìm những lối mòn qua. Từng khi nắng mưa, lán đêm nằm nhớ. Màu đất trời quen quá chốn quê nhà!
Khi qua rừng, khi qua suối. Thấy vui theo bước chân đồng đội. Trong những ngày gian nguy ấy. Biết bao nhiêu những câu chuyện đời.

THANH NIÊN XUNG PHONG

Phan Huỳnh Điểu

Là thanh niên xung phong, chúng ta hát vang bước lên đường. Cùng đi xây tương lai như muôn lớp sóng trào đại dương. Vì yêu quê hương mà đâu cần thanh niên có đâu khó có thanh niên. Lời Bác còn đang âm vang giục ta đường xa mau tiến tới. Dù gặp đồi núi cao, dù vượt dòng nước sâu. Dù nhọc nhằn đến đâu là thanh niên xung phong ta hứa quyết tâm đi đầu.
Từ nơi xưa hoang vu chúng ta biết đến những cánh đồng. Mùa lúa chín bát ngát dòng kênh uốn quanh từng bờ sông. Đường đi Tây Ninh, đường qua Đồng Nai, sông Bé. Ai ghé đến tha la đều thấy mùa lên tươi xanh mà trong lòng vui như chấp cánh. Chiều chiều hoà tiếng ca mừng một ngày đã qua. Một ngày mà chúng ta đổ mồ hôi góp sức tô thắm cho quê hương nhà. Một mùa xuân rộn ràng đang mong đoàn thanh niên xung phong (Thanh niên xung phong.)

SỢI NHỚ SỢI THƯƠNG

Phan Huỳnh Điểu

Trường Sơn Ðông, Trường Sơn Tây. Bên nắng đốt, bên mưa quây. Em dang tay, em xoè tay. Chẳng thể nào mà xua tan mây. Mà chẳng thể nào mà che anh được. Chứ rút sợi thương, ấy mấy chăm mái lợp. Rút sợi nhớ, ấy mấy đan vòm xanh. Nghiêng sườn Đông mà che mưa anh. Nghiêng sườn Tây xoã bóng mát. Rợp trời thương, ấy mấy màu xanh suốt. Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh. Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh.

TIẾNG HÁT NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Phạm Tuyên

Âm vang bao tiếng ca truyền đi trong màn đêm. Bập bùng lửa căm hờn hoà với tiếng hát bừng lên. Ta đi khơi sáng thêm ngọn đuốc thiêng từ bao đời. Lời ca bốc lửa đấu tranh sáng lên ngời ngời.
ĐK: Dậy mà đi, đồng bào ơi! Dậy mà đi, đồng bào ơi! Mẹ Việt Nam, có biết chăng, giờ này đàn con đã lên đường? Vượt rào gai dẫu khói mù vẫn đi máu đã chảy sân trường, càng giục ta bền chí. Tuổi trẻ ơi, giữ ước mơ. Độc lập Tự do, vẫn cao cờ. Cả miền Nam bão đã nổi khắp nơi, đánh Mĩ Nguỵ tơi bời, giành cuộc sống đẹp tươi.
Đêm nay ta hát lên bài ca Việt Nam. Như ta đang cất cao tiếng hát giữa những trại giam. Bên nhau vai sát vai cùng hát vang lời nước non. Dù cho máu đổ quyết tâm giữ vững lòng son. (Quay lại ĐK)

TRƯỜNG SƠN ĐÔNG TRƯỜNG SƠN TÂY

Hoàng Hiệp

Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn. Hai đứa ở hai đầu xa thẳm. Đường ra trận mùa này đẹp lắm. Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây (nhớ Trường Sơn Tây). Trường Sơn Tây anh đi. Thương em thương em bên ấy mưa nhiều. Con đường mà gánh gạo. Muỗi bay rừng già cho dài mà tay áo. Hết rau rồi em có lấy măng không? Còn em thương bên Tây anh mùa đông, nước khe cạn bướm bay lèn đá. Biết lòng anh say miền đất lạ. Là chắc em lo đường chắn bom thù.
Anh lên xe trời đổ cơn mưa, cái gạt nước xua đi nỗi nhớ. Em xuống núi nắng về rực rỡ, cái nhành cây gạt mối riêng tư (gạt mối riêng tư). Từ nơi em đưa sang bên nơi anh, những binh đoàn nối nhau ra tiền tuyến. Như tình yêu nối lời vô tận. Là Đông Trường Sơn nối Tây Trường Sơn.

ÁO XANH TÌNH NGUYỆN

Hoài An

Xanh xanh màu quê hương màu áo xanh trên mọi tuyến đường. Nhanh nhanh từng bước chân bao khát khao tuổi xanh ước mơ. Đến với những con đường thật xa. Dẫu biết trước khó khăn chờ ta hát lên nào bạn ơi.
Hát lên nào khúc ca từ trái tim cùng vì ngày mai. Những tiếng cười em thơ vang trong ta niềm vui mới. Những công trình đã xây từ cánh tay tình nguyện hôm nay. Sáng mãi tâm hồn niềm tin.

View more latest threads same category: